Vân Đồn

LTS: Thời gian gân đây Quốc hội Việt Nam đang nghiên cứu về Dự luật đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt. Dự định xây dựng nên ba đặc khu kinh tế là Vân Đồn ở Quảng Ninh, Bắc Vân Phong ở Khánh Hòa và Phú Quốc ở Kiên Giang. Để bạn đọc hiểu thêm về lợi hại của đơn vị hành chính đặc biệt này chúng tôi lần lượt đăng một cách có chọn lọc các bài viết của chuyên gia hàng đầu về kinh tế chính trị. Về phần lợi ích của „Đặc khu“ các bạn hãy tìm hiểu trên báo. Ở đây chúng tôi chỉ đăng những cảnh báo về tác hại khi vận hành „Đặc khu“.

„Đặc khu kinh tế, còn gọi là khu kinh tế tự do, khu kinh tế đặc biệt, khu kinh tế mở, khu thương mại tự do, hay thậm chí đơn giản chỉ là khu kinh tế, khu tự do, là tên gọi chung cho các khu kinh tế được thành lập trong một quốc gia nhằm thu hút đầu tư trong và ngoài nước bằng các biện pháp khuyến khích đặc biệt.

  • Xây dựng môi trường kinh doanh lý tưởng, tạo mọi điều kiện thuận lợi thu hút đầu tư chẳng hạn như miễn giảm thuế, giảm tải quy chế, thiết lập chính sách linh hoạt về lao động.
  • Xây dựng hệ thống cơ sở hạ tầng thuận lợi, thiết lập môi trường và điều kiện sống lý tưởng cho những người công tác trong khu kinh tế này ví dụ như đầu tư nâng cấp các dịch vụ giáo dục, dịch vụ y tế hiện đại, khu vui chơi giải trí hiện đại và sang trọng.
  • Sở hữu vị trí địa lý chiến lược thường gắn liền với cảng biển, cảng hàng không quốc tế…
  • Ngoài ra còn có các chính sách hỗ trợ và ưu đãi đặc biệt khác.

Ngoài việc thu hút đầu tư, việc xây dựng đặc khu kinh tế là đòn bẩy thúc đẩy phát triển kinh tế tại một số địa phương có tốc độ phát triển kém hơn trong quốc gia.“ – Wikipedia.

Bốn cách & hai giai đoạn Trung Quốc có thể kiểm soát Vân Đồn

FB Võ Trí Hảo 29.5.2018

Bốn cách để Trung Quốc có thể (không nhất thiết phải xảy ra) kiểm soát Vân Đồn, sau khi Luật Đơn Vị Hành Chính – Kinh Tế đặc biệt được thông qua:

Giai đoạn I:

Cách thứ nhất, M&A. Luật Việt Nam hoàn toàn không cấm một Doanh nghiệp “Dân Túy” nào đó của Việt Nam đứng ra phất cao ngọn cờ “tinh thần dân tộc” để được lĩnh dự án qua chỉ định thầu. Khi giành được dự án, tập đoàn này sẽ thành lập ra một công ty con để sở hữu, quản lý, vận hành dự án. Sau khi thành man, thành tấm, nhằm lúc thiên hạ ít để ý lặng lẽ chuyển nhượng cổ phần của doanh nghiệp con này cho Doanh Nghiệp có nguồn gốc Trung Quốc (không nhất thiết là Doanh Nghiệp mang quốc tịch Trung Quốc, mà là thông qua một hệ thống chằng chịt các doanh nghiệp cháu chắt, chiu… mà công ty Trung Quốc, hoặc Chính phủ Trung Quốc có thể chi phối).

Kịch bản này đã diễn ra với tòa nhà trị giá 1/2 tỷ đô, trong vùng đất của Chú Hỏa (Hứa Bổn Hỏa) ngày xưa, đóng vai tra quan trọng nhất đối với An Ninh của Tp. HCM (chỉ phân tích chiến lược, chiến thuật của Trung Quốc; tránh nêu tên doanh nghiệp hay trên tên tòa nhà cụ thể).

Cách thứ hai, BCC (Business Cooperation Contract). Cách thứ nhất nêu trên, có thể bị hạn chế phần nào, bởi quy định về ROOM tối đa mà một doanh nghiệp nước ngoài có thể sở hữu cổ phần của một doanh nghiệp Việt Nam, khiến cho Doanh Nghiệp Trung Quốc muốn áp dụng cách thứ nhất sẽ phải tốn mưu, tốn sức (thành lập một hệ thống công ty ông bà, công ty bố mẹ, công ty cháu chắt…) để lách quy định về ROOM (hiện tại là 30%), thì cách thứ hai, có chút rủi ro hơn về tiền bạc, đó là nhắm vào một doanh nghiệp Việt Nam đang chiếm giữ đất mà họ muốn kiểm soát; không cần M&A, mà chỉ cần ký một Hợp đồng Hợp tác Kinh Doanh (BCC); trong BCC này chỉ cần hai nội dung cốt lõi (tạm gọi là hai điều khoản) là tình báo Trung Quốc có thể hạ gục doanh nghiệp Việt Nam:

Điều 1: Bên A (Doanh nghiệp Việt Nam được đầu tư số tiền X, được thanh toán cho các cổ đông của Doanh nghiệp A một lần; hoặc thanh toán định kỳ hàng năm một khoản lợi nhuận cố định bằng Y VND).

Điều 2: Bên B (doanh nghiệp có nguồn gốc Trung Quốc hay bị Chính phủ Trung Quốc kiểm soát, chi phối) có quyền: chỉ định/ hoặc phủ quyết người Đại diện theo pháp luật/ Kế toán trưởng…) và có các quyền sau đây:… -> Toàn quyền định đoạt Bên A.

Kịch bản này đã xảy ra ở Đường Tự Do (Sài Gòn). Đây chính là cách mà toàn bộ mặt bằng kinh doanh (trừ tư gia) đã bị một doanh nghiệp có nguồn gốc Hong Kong (xa hơn nữa là dòng vốn từ Trung Hoa Đại Lục) kiểm soát hết.

So với cách thứ nhất, cách thứ hai có một chút rủi ro tài chính. Vì BCC phải do một luật sư rất cao tay soạn ra thì Bên B mới đạt được mục tiêu & nó bị tác động nhiều khi Bon A nổi lòng yêu nước; không chấp nhận bị khống chế nữa. Nhưng tiền bạc là cái mà Chính Quyền Trung Quốc có thể bơm cho Doanh Nghiệp Trung Quốc thực hiện để đặt được mục tiêu chính trị, an ninh, gián điệp của Chính Phủ Trung Quốc.

Cách thứ ba, Marriage (kết hôn). Cách này tuy không áp dụng đại trà được & có một chút rủi ro vì sự ‘đỏng đảnh” hay “bất tuân” của người vợ Việt Nam. Nhưng lại là cách khi đã “triển” thì rất khó đối phó. Bởi cô vợ Việt Nam là công dan Việt Nam, không thể áp dụng các hạn chế đối với doanh nghiệp do cô vợ đứng ra làm bình phong.

Đây là cách đã diễn ra đối với vụ thâu tóm biệt thự 800 tỷ đồng ở đường V…, Quận 3. Vụ thâu tóm này được Báo South China Morning Post ca ngợi hết lời. Tôi có nói với B58 về bài báo này. Ta biết điều đó (có thể từ nhiều nguồn khác nhau). Nên khi gia đình này xin thôi quốc tịch Việt Nam để cao chạy xa bay, thì ta không cho thôi quốc tịch.

Cách thứ tư, Hợp Đồng Công Chứng Ủy Quyền Định Đoạt hoặc Hợp Đồng Thuê Nhà, thuê BĐS 99 năm. Hiện nay pháp luật không cấm (và cũng không nên cấm) việc Bên A ủy quyền cho Bên B định đoạt một số quyền của Bên A; pháp luật cũng không cấm thời hạn của Hợp đồng thuê nhà, Hợp đồng thuê tài sản, Hợp đồng Khai thác tài sản bị giới hạn bao lâu. Nên sau khi triển khai xong dự án bất động sản, Bên A (Doanh Nghiệp Việt Nam) hoàn toàn có quyền ký Hợp Đồng Ủy Quyền Định Đoạt (bất động sản) cho Bên B (doanh nghiệp Trung Quốc) hoặc cho người Trung Quốc thuê nhà với thời hạn 99 năm & có quyền cho người khác thuê lại.

Bốn cách nêu trên có thể áp dụng đối với bất cứ địa phương nào, không riêng gì Vân Đồn. Nhưng tại sao tôi lại quan ngại Vân Đồn. Bởi giá trị quốc phòng của Vân Đồn đối với Trung Quốc & đặc điểm isolated của island của Vân Đồn, khiến cho Trung Quốc dễ chuyển sang Giai đoạn 2. Còn đường Tự Do ở Sài Gòn vẫn bị bao quanh bốn bề là người Việt; chứ không phải bốn bề là biển như một hòn đảo; nên khi bị kiểm soát nó chưa gây ra bất ổn nào đáng kể.

Còn một hòn đảo trong Vịnh Bắc Bộ, cận kề Trung Quốc, có lịch sử sinh sống của người Trung Quốc trước năm 1979 (thời kỳ Môi Hở Răng Lạnh, Núi Liền Núi, Sông Liền Sông, Chung Một Biển Đông) thì Trung Quốc có động lực, quyết tâm & điều kiện để chuyển sang Giai đoạn II. Sau chừng 10 năm áp dụng bốn cách ở nêu trên, Chính Quyền Trung Quốc có thể chuyển sang Giai đoạn II, theo kịch bản Crưm.

Giai đoạn II:

  1. Di dân (bằng tất cả mọi cách). Cái này ông Dương Trung Quốc có cảnh báo rồi; ko phân tích chi tiết
  2. Tạo bất ổn chính trị; kiếm cớ biểu quyết ly khai;
  3. Ly khai;
  4. Xin gia nhập Trung Quốc;

Vì vậy tôi khẩn thiết đề nghị, nếu vẫn quyết tâm làm Đơn vị Hành chính – Kinh tế đặc biệt thì nên chọn 1 cái đầu tiên an toàn nhất về an ninh quốc phòng làm trước; sau 5 năm triển khai cái thứ hai; sau 10 năm đúc rút thì mới triển khai cái thứ ba. Và mỗi đặc khu phải có một luật riêng; bởi nguy cơ an ninh quốc phòng của Phú Quốc khác xa Vân Đồn, Vân Phong.

Và về mặt kinh tế học, nó sẽ tránh đầu tư dàn trải.

Trong Dự thảo hiện hành của Luật Đơn Vị Hành Chính – Kinh Tế Đặc Biệt đã có đối sách với Bốn cách, Hai giai đoạn nêu trên hay chưa, mà bấm nút?