Truyện vừa Thiên Nga-Dresden

Trong cuộc đời này bạn mong ước điều gì? Rất nhiều nhưng lớn nhất với đàn bà có lẽ là một cuộc hôn nhân hạnh phúc và viên mãn. Tôi đương nhiên cũng giống với mọi người và tôi tưởng mình là người may mắn đó khi gặp được T. Một người đàn ông có một trái tim ấm áp và rộng lượng nhưng thật tiếc số phận hay do cả chính tôi đã không giữ được trái tim anh thì mãi sau này khi xa nhau thật sự, khi lùi xa đứng ngoài để nhìn vào tôi mới hiểu được trong chuyện này tôi cũng không phải hoàn toàn vô can.

Ngày vợ chồng còn bên nhau sự thực thì không phải lúc nào chúng tôi cũng vui vẻ, hạnh phúc mà theo thời gian cuộc sống bộn bề và hoàn cảnh sống xa nhà càng ngày chúng tôi càng xa với cuộc sống chung mà tiêu chí ban đầu hai đứa đưa ra.

Bận rộn và tham việc nhưng trên hết là chủ quan tôi gần như không còn nghĩ đến bản thân nhất là khi con cái ngày càng có những nhu cầu lớn hơn về vật chất, cộng với việc luôn phải lo lắng cho gia đình ở Việt Nam. Nơi mà mọi người không hiểu mặc nhiên coi chuyện nhận trợ giúp bên Tây là lẽ đương nhiên.

Thay vì vợ chồng bàn bạc cụ thể, chi tiêu có kế hoạch cho hợp lý với số tiền thu nhập thì chúng tôi cứ loay hoay như gà mắc tóc.

Tôi thì chỉ tìm mọi cách kiếm thêm thu nhập để đáp ứng nhu cầu, chồng thì không biết tính toán cộng với vô tâm nên gần như gánh nặng mưu sinh đổ lên vai tôi. Cái cảm giác phải chơ vơ không người nương tựa như một gánh nặng vô hình chồng lên đôi vai đang gánh gồng đời sống thật khiến cho tôi ngày càng khác so với cô gái hồn nhiên vui vẻ ngày nào.

Tôi ngày càng thay đổi cả về tinh thần lẫn hình thức… Nhưng điều đáng nói nhất là tôi không để tâm tới điều này, tôi như người say không hề biết đến hướng đi nào là đúng.

Chồng tôi cũng vậy tuy vẫn tỏ ra yêu vợ bằng cách chăm sóc gia đình nhưng thâm sâu anh đã thất vọng về tôi khá nhiều và như lửa thêm dầu.

Tôi già đi, ăn vận mọi thứ đều không chú ý nhiều ngoài việc lao vào kiếm tiền như con thiêu thân với những dự định to lớn hơn cho tương lai và đáp ứng nhu cầu không thể từ chối ở nhà mà chủ yếu là bên nhà chồng…

Nói tóm lại tôi ngày càng già càng xấu lại thêm tính cằn nhằn thì bỗng như có luồng gió mới khi chị V đón cô em gái mình sang.

Hai nhà thân thiết, cửa hàng lại gần nhau mỗi người một nghề không va chạm. Mối quan hệ thân tình đó ngay từ đầu đã tạo cho T một cơ hội thuận lợi mà không chỉ tôi mà chính anh ban đầu cũng không chịu đề phòng. Châu trẻ trung và là chính hình ảnh của tôi khi xưa giờ theo thời gian mòn vẹt. Có lẽ mọi việc ban đầu cũng không hẳn là chủ ý của T nhưng sự gần gũi qua lại và lửa gần rơm… Xảy ra khi nào chính T và P người trong cuộc cũng sau này mới tỉnh ra để biết.

Tình chỉ một chữ mà bạn thấy đấy nó rắc rối vô cùng và vô thường như thế ai có thể hiểu hết bây giờ.

Khi sự việc xảy ra rồi người trong cuộc phần lớn mê man không phương hướng khi tỉnh lại mới thấy mình không đúng mình không phải… Thế này thế kia và họ không đến cùng nhau vì màu hồng của tình yêu trong trường hợp của T và Châu tức là P đã hết ánh hào quang.

Tôi không muốn tìm hiểu kỹ ai bỏ ai hay cả hai cùng bỏ vì đã quá đủ với tôi rồi. Chỉ biết họ không sống cùng nhau. T là người đàn ông rất yêu con và con cái từ nhỏ đã qua bàn tay chăm sóc yêu thương của anh không ai phủ nhận được nên làm mất đi một gia đình anh rất là ân hận.

Còn tôi sau ly hôn điều ban đầu tôi nghĩ là đời tôi coi như đã bỏ đi lại hoàn toàn không đúng.

Sau thời gian bệnh tình và đã được chữa trị tôi đã đỡ bệnh và biết chấp nhận cuộc sống mới như tôi đã kể.

Tôi khỏe dần, môi trường mới, cuộc sống mới không ngờ lại rất nhiều thú vị mà trước đây ngoài chồng con tôi không hề biết tới. Khi xưa tôi như con kiến cứ bò quanh miệng chén gia đình chưa hề đi đâu và cũng không hề có ý định phá bỏ cái cuộc đời trong miệng chén đó.

Giờ tự nhiên được tự do mất một thời gian chới với tôi dần lấy lại cân bằng. Tôi biết sống một cuộc đời với những trải nghiệm sâu hơn và thú vị hơn nhiều.

Ngoài thời gian đi làm kiếm sống tôi tham gia hầu hết các lớp học và hội nhóm văn nghệ. Người yêu văn nghệ thường vui vẻ, yêu cuộc sống hơn và ở đấy tôi có thêm nhiều bè bạn mới.

Ngoài văn nghệ tôi cũng theo nhóm thể thao để cải thiện sức khỏe thể chất.

Tôi tham gia thêm nhiều hoạt động mở trong cộng đồng cả người Việt lẫn người Đức. Ở đây tôi có cơ hội gặp gỡ nhiều người mới, gặp người mới thì có tình cảm mới thứ mà tôi đã tìm mọi cách khép lòng mình lại thì rồi cũng đến lúc cần phải mở lòng ra để sống. Tôi xác định không bao giờ kết hôn lần nữa và có quen ai thì cũng chỉ là bạn bè tâm giao thế thôi.

Thế rồi con cái lớn dần. Có người sau một thời gian dài theo đuổi, tôi chấp nhận làm bạn với anh, thật khó nói ra sao vì tôi đã cạn kiệt lòng tin vào đàn ông nên không giám nói gì nhiều về người bạn mới.

Trước khi kể về người bạn âm tình này cho tôi nhắc về D một tý, người tôi coi như một ân nhân đúng nghĩa.

D và chị Loan thân nhau như tôi đã kể nên dù xa xôi không liên lạc gì nhưng cơ bản tôi và anh vẫn biết về cuộc sống của nhau.

Chị Loan là người rất ý nhị và tôi hiểu chị đôi khi chỉ là nhìn vào ánh mắt.

Chuyện có lần chị trở về thành phố cũ khi trở lại chị mang cho tôi một túi anh đào rất to mà quả nào quả nấy được chọn lựa chín đều và to như nhau nhìn thật là hấp dẫn…

Mới mở túi anh đào tôi không cần hỏi lập tức hiểu quà này ai gửi cho tôi.

Trở về quá khứ dù chỉ gần một năm quen biết đến lúc xa nhau nhưng tôi và D đã trải qua biết bao nhiêu là kỷ niệm.

Kỷ niệm nhiều nhất là những lần câu cá và hái quả. Mùa nào quả nấy và anh đào là thứ tôi mê nhất nên mùa quả này D đưa tôi đi hái, hai đứa ăn đầy một bụng. Ăn thì no nước thế là tôi hay trốn D bỏ đi tìm chỗ giải quyết nỗi buồn… Sau mỗi lần như thế D lại tủm tỉm cười trêu tôi. Ăn chán rồi còn hái mua mang về đem khao mọi người trong đó có T… Nên có lần sau này đi hái anh đào với nhau T đã không quên thứ quả mùa đầu tiên sang Đức ấy vợ mình đi cùng ai, anh vừa ghen vừa mai mỉa:

-” Quả anh đào ngon nhất đối với em chắc là quả mùa đầu tiên sang đây…!”

Tôi chả nói gì vì biết thêm vài câu chúng tôi sẽ chuyển chủ đề sang một cuộc cãi cọ mà chả được cái gì, tôi khe khẽ hát làm cho T càng bực mình anh bảo:

-” Vui quá hay sao mà hát to thế”

Nói vậy mà đấy vẫn là những tháng ngày hạnh phúc ngắn ngủi của chúng tôi.

Nhớ đến tôi chợt đau lòng, đứng thờ thẫn nhớ về cả hai chàng trai từng yêu mình thời thiếu nữ giờ chẳng còn ai lòng chợt xót xa chua chát.

Chị Loan nhìn tôi rồi đánh trống lảng sang chuyện khác. Nhờ vậy nỗi chua xót ấy được đẩy lùi dành cho niềm vui người ta vẫn còn nhớ tới mình, kể câu chuyện trên để tôi kết luận về sự ý nhị của chị Loan. Không có chị và chị Phượng em gái chị tôi thật sự rất bơ vơ ở cái xứ sở này.

Trở lại người bạn mới, anh goá vợ đã nhiều năm, các con anh đều đã trưởng thành gặp tôi anh thấy hợp và theo đuổi rất lâu mặc tôi hờ hững.

Anh là người đàn ông từng trải và chín chắn, chúng tôi cùng sinh hoạt trong hội yêu văn nghệ. Hội mỗi tháng sinh hoạt một chủ đề. Anh là họa sĩ nên đã cho tôi và mọi người thêm nhiều kiến thức về hội họa, môn mà tôi thấy khó hiểu nhất trong các món ăn nghệ thuật của tôi.

Dần dà thân quen anh dạy tôi những kiến thức cơ bản để tôi khái niệm được và tự tin cầm bút, cầm cọ vẽ, thứ mà hồi nhỏ tôi rất thích nhưng chẳng biết gì.

Quen rồi thỉnh thoảng anh đi vẽ thường rủ tôi theo, ấy là khi anh vẽ tranh phong cảnh. Tôi cũng vẽ vời linh tinh như thế. Chúng tôi đã già theo một nghĩa nào đó và cảm thấy thật an yên khi ở bên nhau…Dù hai người sống ở hai căn hộ và chúng tôi ngầm thỏa thuận không liên quan đến bạc tiền. Sự cảm thấu, sẻ chia, thanh thản trong tâm hồn và nâng đỡ lẫn nhau mới là điều quan trọng mà chúng tôi hướng tới.

Cuộc đời tưởng như thế là đi cho đến hết ngày rồi nhẹ nhàng sang thế giới bên kia như chúng tôi mong ước thì một sự kiện ngoài dự tính khiến cho tôi phải ngồi đây viết lại câu chuyện không quá đặc biệt nhưng cũng có chút khác thường này.

Một bữa cơm nước xong xuôi hai mẹ con tôi đang cùng dọn dẹp thì con gái gọi tôi rồi ngập ngừng như muốn nói điều gì…

Đã lâu rồi mới có một lần con tỏ thái độ này nên tôi rất hồi hộp. Tôi động viên con:

-” Con có gì muốn nói với mẹ phải không con, mẹ rất muốn được nghe”

Ngần ngừ rồi cuối cùng con bảo:

-” Mẹ! Bố muốn gặp mẹ…”

Tôi nhíu mày, đã lâu rồi tôi cố coi như đã quên anh người đàn ông bội bạc và phản trắc nhưng thực lòng thì đêm đến là khi lòng tôi lạnh xuống, tôi không lý giải được điều này, tôi vẫn chưa thật sự quên chồng mình như tôi mong muốn dù tôi đã cố gắng rất nhiều cả việc chấp nhận một người bạn mới và rất ít khi hỏi các con về bố chúng.

Cũng có những lần chúng tôi bắt buộc phải gặp nhau vì con cái nhưng phần lớn là tôi cố tránh vì mỗi lần gặp nhau rồi lại xa nhau là ký ức xưa lại trở về làm tôi rất mệt mỏi.

Trong những cảm xúc đó thì rất lạ là không chỉ có giận hờn đau khổ mà còn cả những kỷ niệm ngọt ngào yêu thương mà tôi là người sống với cảm xúc rất lâu, không dễ dàng vô tư như người khác nên tôi mới không muốn gặp anh. Vì vậy giờ nghe con thỉnh cầu thay bố tôi rất ngạc nhiên vì nghĩ cuộc sống của anh đã yên ổn từ lâu dù chẳng cùng P người anh yêu nhưng đàn ông quá dễ, chẳng có Hồng thì có Huệ, trăng sao gì mà chả được chỉ cần mới hơn trẻ trung hơn và chiều chuộng hơn đặc biệt xinh đẹp hơn càng lý tưởng.

Vài lần có việc bắt buộc phải trở lại quê xưa, tôi đi như người có tội, vội vã vô cùng cho xong việc thế thôi, tôi quá yếu đuối khi đi trên những con đường cũ.

Thành phố này với tôi là quê hương thứ hai…Tuổi trẻ của tôi, hạnh phúc hay khổ đau đều ở đó.

Giờ gặp lại chồng tôi như anh muốn và gặp để làm gì? Tôi phải hỏi cho rõ ngọn nghành:

-” Bố con muốn gặp mẹ làm gì?”

-” Mẹ, đấy là lời thỉnh cầu của bố, con không rõ lắm…!”

Nhìn sâu vào ánh mắt con tôi đoán con đang dấu tôi điều gì đó, nhưng tôi không muốn ép con, các con tôi là những đứa trẻ rât ý nhị việc không cần chúng luôn biết cách né tránh cho tôi vui và không chạm vào vết thương lòng cũ kể cả khi tôi có người bạn mới. Cuối cùng tôi nói với con là tôi chưa hứa được vì không biết là để làm gì?

Còn nữa…